Odaiba

Khu giải trí nhân tạo ở vịnh Tokyo

Tác giả Ashley Haley   

Odaiba là nơi mà tôi yêu thích nhất ở Tokyo, lí do mà tôi thích nó bởi vì nó là một hòn đảo nhân tạo nằm ngay giữa vịnh Tokyo. Nơi đây đôi khi được gọi là Thị trấn viễn thông - cái tên này ra đời trong giai đoạn xuất hiện nền kinh tế bong bóng của thập niên 80, vùng đất này đã được khai hoang từ dưới nước. Sau khi tiến hành công nghiệp hóa, nó đã được phân chia lại vào năm 1994 và họ đã lên kế hoạch để biến nó thành một thị trấn của tương lai - thị trấn viễn thông Tokyo. Triển lãm thế giới Tokyo đã được lên kế hoạch vào năm 1996 để mang lại sự thu hút cho khu vực này. Tuy nhiên, với giai đoạn cuối của những năm khủng hoảng và sự thay đổi của chính quyền đô thị Tokyo, buổi triển lãm đã bị hủy bỏ và trong một thời gian dài, tương lai của dự án lớn vẫn còn là một dấu chấm hỏi.

May mắn thay, trong khi được xây dựng lại trong vòng một thập kỷ hoặc lâu hơn, nó đã phát triển như một điểm giải trí. Ban đầu nó được gọi là những viên pin khổng lồ đã từng bảo vệ Tokyo khỏi bị tấn công vào thời Edo (được biết đến với cái tên "daibas"), nỗ lực đổi tên khu vực thành một cái gì đó hướng đến khách du lịch hơn ("Thị trấn viễn thông Tokyo" và "Thị trấn cầu vồng", và vài cái tên khác) thất bại và thị trấn cuối cùng được mọi người gọi là Odaiba. Fuji TV là doanh nghiệp lớn nhất di chuyển vào khu vực để hoàn thiện studio hiện đại do Tange Kenzo thiết kế và trung tâm mua sắm Decks Tokyo Beach mở đường cho phần còn lại của khu giải trí. Một khách sạn sẽ dẫn đến những thành phần khác hình thành. Kể từ đó, nó đã biến đổi gần như hoàn toàn thành một khu giải trí.

Odaiba là một thế giới khác hoàn toàn với thành phố Tokyo của nó. Tôi yêu cả hai nơi, nhưng đối với sự sống động và hoài cổ của Tokyo, Odaiba lại giống như một luồng không khí trong lành giữa đại dương màu xám. Lối đi bộ, công viên và bánh xe Ferris cảm giác như đang ở quê nhà trong một khu nghỉ mát bên bờ biển, đồng thời, nó cũng rất hiện đại (hãy đến Miraikan, Bảo tàng Khoa học mới và Sáng tạo). Lịch sử của nơi đây, hoặc đôi khi không mang tính lịch sử, khiến nó trở nên độc đáo. Nơi đây thật đẹp và tuyệt vời, đặc biệt là trong những kì nghỉ lễ, khi mọi doanh nghiệp trên đảo đều nỗ lực hết mình để mang đến trải nghiệm tốt nhất. Tuy nhiên, ngay cả với tất cả du khách và vẻ hào nhoáng, vẫn dễ dàng để tìm thấy một nơi yên tĩnh trên bãi biển, để dã ngoại trên Daibas, đi phà qua Vịnh hoặc ghé thăm một trong những công viên và sân chơi.

Điều đó không có nghĩa là Odaiba vẫn chưa phát triển, nó sẽ được hoàn thành vào một ngày không xa và khi đó, những đồng cỏ và khu đất trống sẽ chỉ còn là quá khứ. Vào những năm 1990, khi đó ở đâu cũng đều là các cánh đồng và công trường, bê tông và cầu cảng. Không có ai thực sự sống trong thị trấn nhỏ này. Một bức ảnh trên Cầu đi bộ cầu vồng phía Nam cho thấy một Odaiba vào khoảng năm 1994 hoặc cũ hơn, các cụm cần cẩu và đống bê tông khiến nó trông giống như một nơi vừa xảy ra một trận động đất lớn hơn là thành phố tương lai. Hai mươi năm sau, các doanh nghiệp vẫn đang vật lộn để xóa đi những đồng cỏ còn lại. Tấc đất tấc vàng, nên càng về sau những thành phố như Tokyo hiển nhiên phải lấp đầy hết những khoảng đất trống - Odaiba mà tôi biết và yêu thích trong chuyến thăm gần đây nhất của tôi đã thay đổi mỗi khi tôi trở lại Tokyo. Đôi khi tốt hơn và đôi khi tệ hơn; nhưng nó không bao giờ mất đi cảm giác bí ẩn hoặc yếu tố bất ngờ.

Bài viết này có ích không?

Đề xuất thay đổi

0
0
Anh Phan

Anh Phan @anh.phan

Original by Ashley Haley

Bình luận