Ba vị anh hùng tỉnh Kochi

Những anh hùng địa phương ở Ga JR Kochi

Tác giả Arlene Bastion   

Ba pho tượng đàn ông nổi bật đã thu hút ánh nhìn của rất nhiều người đến và đi ở Ga JR Kochi. Họ là một sự hiện diện đầy uy nghi, luôn được chụp ảnh và ngưỡng mộ. Thật ra, đó là những bức tượng của Sakamoto Ryoma, Takechi Hanpeita, và Nakaoka Shintaro, những samurai đáng kính đã có công mang lại thời kỳ hiện đại hóa ở Nhật Bản. Kochi cũng có những danh nhân khác, nhưng bộ ba này, đặc biệt là Ryoma, đại diện chủ yếu cho Kochi. Và cũng như những người anh hùng trong các câu chuyện bi kịch khác, họ mất khi còn quá trẻ, và cái chết của họ không hề tự nhiên, vì lý tưởng của chính mình là giải phóng nước Nhật khỏi chế độ Mạc phủ tưởng chừng như sẽ kéo dài mãi mãi.

Cả Ryoma và người chiến hữu Hanpeita cùng tổ chức Đảng Cần vương Tosa, với khẩu hiệu Tôn Vương, Nhương Di. Ryoma, khi biết tin Đại tá hải quân Perry đặt chân đến Nhật, được cho là đã tuyên bố sẽ mang một cái đầu ngoại quốc về. May mắn thay cho nước Nhật, Ryoma là một người có tầm nhìn xa trông rộng, và ông hiểu rằng thật ngu ngốc khi bám lấy lối suy nghĩ cứng nhắc, cổ hủ, và sẽ tốt hơn nhiều cho nước Nhật nếu học hỏi được những triết lý của chính quyền phương Tây. Ông đã viết một chuyên luận về chính trị, sau đó đã trở thành kế hoạch chi tiết để xây dựng nước Nhật dựa trên các nguyên tắc dân chủ. Ryoma trông khá hiện đại trong những bức ảnh chụp. Có vẻ như ông mặc trang phục của samurai nhưng lại thích mang giày tây.

Ông và bạn thân của mình, Nakaoka Shintaro, cộng tác với nhau để lập nên một liên minh giữa hai phiên đang chiến tranh với nhau thời bấy giờ. Đây là một bước vô cùng thiết yếu vì liên minh này đã tăng cường sức mạnh cho những bước tiến nhằm lật đổ chính quyền Mạc phủ, và có vai trò làm chất xúc tác cho cuộc Duy tân Minh Trị. Và cũng như những đôi bạn thân khác, Nakaoka và Ryoma không phải lúc nào cũng có cùng một cách nghĩ. Nakaoka được cho là muốn dùng vũ lực để lật đổ chế độ Mạc phủ, nhưng Ryoma thì muốn dùng một cách ôn hòa hơn để thống nhất Nhật Bản. Nhưng, cho dù như thế thì họ vẫn là những người bạn tốt nhất của nhau, vẫn trò chuyện hằng đêm như những đôi bạn thân khác, ngay thời điểm cả hai bị ám sát bởi một sát thủ chuyên nghiệp bí ẩn vào năm 1867. Họ vẫn luôn bên nhau, nằm cạnh nhau trong một nghĩa trang dành cho các anh hùng ở Kochi.

Cả Nakaoka và Ryoma đều có quan hệ mật thiết với lãnh đạo đảng Cần vương Tosa Takechi Hanpeita, một samurai, cũng như Nakaoka, phần nào có thiên hướng sử dụng các biện pháp vũ lực nhằm lật đổ Mạc phủ. Ông ta đã bị kết án phải thực hiện seppuku (mổ bụng tự sát) bởi việc ám sát một nhân sĩ ủng hộ Mạc phủ, dù rằng đây có thể là một cáo buộc vu khống. Việc ông thực hiện seppuku vào năm 1865 có vẻ còn nổi bật trong văn chương hơn cả cuộc đời thật của ông.

Mặc dù cả ba người đều tham gia vào công cuộc Duy tân Minh Trị, chỉ có hình ảnh của Ryoma tràn ngập khắp Kochi, từ xe buýt đến thực đơn nhà hàng, và ngay cả ở bên ngoài bức tường phòng tắm ở nhà ga. Kochi đã được "Ryoma hóa", với một hoặc hai bảo tàng tưởng niệm Ryoma, nơi sinh ra ông được đánh dấu với cột mốc, và có cả một bộ phim truyền hình, một chiến dịch du lịch ngày lễ, một sân bay, một trường cao đẳng mang tên ông. Thiên thạch 2835 cũng được đặt tên theo ông. Bức tượng của ông tô điểm cho Bãi biển Katsurahama cũng như Mũi Muroto.

Bằng một cách nào đó, những hảo hán samurai này đã hòa nhập và tô điểm thêm cho thiết kế đương đại của Ga JR Kochi. Nhà ga này, với biệt danh Nhà mái vòm Cá Voi, bởi mái nhà hình cá voi của mình, là một kiến trúc đáng ngưỡng mộ của Kochi, với những khối gỗ tuyết tùng và gỗ bách được uốn cong như xương cá voi và được cố định bằng khung thép.

Một trong những nguyên nhân thôi thúc nhiều nhà tư tưởng lớn và các nhà cải cách chính trị của Nhật Bản yêu thích Ryoma và con đường của ông, dù cho có ngắn ngủi, đó chính là tinh thần cá nhân và tự chủ của người vùng núi chính là mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng lối tư duy cấp tiến và tự do. Người ta có câu "Tự do đến từ Vùng núi Tosa."

Bài viết này có ích không?

Đề xuất thay đổi

0
0
Sang Nguyễn

Sang Nguyễn @sang.nguyen

Bài viết gốc của Arlene Bastion

Bình luận